• Thứ Hai, 23-3-2019
  • 12:25:26 PM

"Việt kiều bay" hai mang

Nhìn tựa đề "Việt Kiều bay" hai mang, chuyển tiếp từ bài viết của Thạch Thảo đang trên Báo Trẻ đưa ra hiện tượng hay trào lưu những người Việt bỏ nước ra đi càng ngày càng nhiều và hiển nhiên trên nhiều bình diện xuất ngoại theo các diện: lao động, du học, đầu tư, đoàn tụ, dựa vào luật di trú lỏng lẻo nên đã có nhiều viên chức sở di trú bị mua chuộc được bảo đảm công khai trên những trang quảng cáo, báo chí hay truyền thông của các cơ sở hay văn phòng dịch vụ di trú, trên khắp các tiểu bang Hoa Kỳ và các nước tự do khác.

Những người bỏ quê hương ra đi thường là những người giàu có dư giả khiến nhiều người di tản tị nạn trước đây phải ghen tị. Bởi vì họ thực sự ra đi như những người di dân kinh doanh, buôn bán hay hướng thụ với đầy đủ giấy tờ thông hành, nhập cảnh chính thức do các dịch vụ được trả tiền làm sẵn cho họ đường đường chính chính đi bằng máy bay qua các phi cảng lớn, chứ không phải đi chui, đi vượt biên đường bộ, đường biển và phải chầu chực chờ đợi thủ tục hành chánh qui chế như những người tị nạn trước đây cho nên tác giả gọi họ là "Việt Kiều bay" chứ không phải thuyền nhân. Có điều lạ lùng là tại sao lại gọi họ là "hai mang"? Ngôn từ hai mang thường để ám chỉ những người gian giảo, lưu manh, tìm cách thân thiện nhưng sẵn sàng phản bội người khác, những người làm cho người khác tin tưởng để rồi trở mặt bán đứng lại người đặt niềm tin nơi họ theo chỉ thị, hay đoạt lợi cho mình. Những người Việt kiều này là ai? Có thể là những đại gia giàu có, những gia đình đảng viên hay bà con bạn bè đảng viên, những thân nhân của người Việt tị nạn ra đi đoàn tụ do thân nhân bảo lãnh.

Theo nguyên tắc thì chúng ta một cách chung chung chức mừng cho họ vì họ đã nhìn ra được một sự thật và rất thật là cho dù bằng cách nào đó họ giàu có ở trong nước nhưng họ vẫn không thật sự sung sướng, an toàn để sống với cái chế độ mà họ phải tốn sùng, hồ hởi ngoài miệng nhưng trong lòng lúc nào cũng ngay ngáy lo âu để rồi tìm mọi cách thoát ly trốn ra khỏi. Hành động của họ tố giác một sự thật là cái đất nước "là chùm khế ngọt, nếu ai không nhớ sẽ không lớn nổi thành người ấy" chỉ là điều bịa đặt vì khi họ lớn lên trong đó và để thành người tốt, họ phải trốn chạy nó vì đất nước ấy đang bị giống hủi cai trị.

Nhưng cái nghịch lý không phải là tất cả mọi người ra đi với mục đích chỉ là để trốn chạy chế độ, mà lại có rất nhiều người được đảng Cộng Sản cài cắm ra đi với sứ mạng làm cầu nối chuyển vận tiền và hàng hóa, dưới hình thức siêu thị, cửa hàng buôn bán, dịch vụ hay tiệm ăn để rửa tiền thu cướp của dân trong nước, hoặc họ đóng vai những người láng giềng hào sảng tiệc tùng quà cáp, rộng rãi từ thiện để làm nhiệm vụ hai mang phân hóa cộng đồng trong khu vực họ cư trú theo nghị quyết ru ngủ tỉnh thần chống cộng các thế hệ trẻ sau này. Những người ra đi trong loại này thường là những người giàu có và thích sống giao du với những người có thế lực tên tuổi trong các cộng đồng để dùng họ như là bình phong che đậy quá khứ thành tích cộng sản hay hợp tác với cộng sản. Họ khác hẳn với những người ra đi trong diện đoàn tụ gia đình nghèo hoặc trung lưu phải lăn xả ra kiểm sống trong các ngành nghề công nhân hay dịch vụ tầm thường như nấu ăn nhà hàng, làm nail hay cắt tóc, vì họ là đẳng cấp cai trị ăn trên ngồi trốc trong nước đã quen nên dễ nhận diện ra họ tại các chỗ công cộng hoặc họ là các đảng viên về hưu.

II- Theo nguyên tắc của luật nhập cư nước Mỹ thì tất cả các đảng viên cộng sản không thể sống và nhập quốc tịch Mỹ theo bộ luật Mc Carran-Walter sửa đối năm 1952 từ bộ luật Di Trú Quốc Tịch trong điều khoản 313 ngoại trừ đảng viên ra khỏi đảng trước năm 16 tuổi hoặc đã bỏ đảng hơn 10 năm.

Ngày 24 tháng 8 năm 1954 Tổng Thông Dwight Esenhower bạn hành đạo luật The Communist Control Act (Kiểm soát cán bộ Công Sản) được quốc hội thông qua trước đó để hạn chế sự xâm nhập của các đấng viên công sản trên toàn thế giới vào Mỹ. Trước đây không lâu một sĩ quan người Mỹ tốt nghiệp West Point vào tháng 9 năm 2017 Thiếu Uy Spenser Rapone đã bị trục xuất khỏi quân đội Mỹ mặc dù ông không phải là đảng viên cộng sản nhưng ông chỉ vì ngang nhiên tuyên truyền cho cộng sản qua hình thức mặc áo lót có hình của Che Guyvera (Lãnh tụ Công Sản Chí Lợi) và viết hàng chữ "Chủ Nghĩa CS sẽ thắng" dưới mũ trong ngày lễ tốt nghiệp nên đã đã bị chính TNS Marco Rubio (Florida Republican) yêu cầu bộ Lục quân trục xuất ra khỏi quân đội và không được hưởng quyền lợi xuất ngũ.

Trần Trường treo cờ và hình Hồ Chí Minh bị tẩy chay trốn về VN và bị cộng sản lường gạt cướp trắng cái vựa tôm phải sạt nghiệp tán gia bại sản, trở lại Mỹ sống kiếp ăn năn. Bùi Đình Thi, một cựu đại úy VNCH vì làm tay sai cho CS trong trại tù nên mất qui chế HO, bị trục xuất khỏi nước Mỹ và chết ở một hòn đảo xa xôi. Là những điển hình hậu quả liên hệ với Công sản.

Đối với những người gốc đảng viên cộng sản đang sống như những Việt kiều di dân trong các thành phố, hay cộng đồng người Việt tại nước Mỹ thay vì chúng ta than phiền, tiêu cực khi đã biết rõ họ là ai, tại sao không mạnh dạn tố giác nếu họ là đảng viên có thành tích đàn áp nhân quyền như: bóc lột, cưỡng chế, tra tấn, làm hại cá nhân hay tập thể trong nước vi phạm quyền tự do ngôn luận, hay tôn giáo (hầu hết các viên chức là Công an, Tòa án, quận, tỉnh ủy CS v.v...) họ sẽ bị trục xuất theo Luật Magnitsky của Mỹ và dĩ nhiên họ sẽ không bao giờ được nhập quốc tịch nếu là đảng viên CS và sẽ không bao giờ làm hàng xóm giàu có bên cạnh bạn được.

Tất cả những người "hai mang" làm lợi cho Công Sản khó có đất dụng thân trong nước Mỹ, nếu chúng ta biết khai thác tố giác đúng và chính đáng theo luật Hoa Kỳ. Họ không chỉ là những người "Việt kiều bay" mới sang định cư, mà có thể là những đảng viên trà trộn giả người vượt biên, HO giả, hay tù nhân lương tâm trá hình. Họ cũng có thể là những người hô hào chống cộng ồn ào nhưng lẻn lút về nước hưởng thụ cùng bạn bè hay bà con là đáng viên trong nước, họ cũng có thể là những viên chức dân cử gốc Việt tại các thành phố hay cộng đồng người Việt, tham lam chức vụ hay tiền bạc dễ dàng bán lương tâm để trục lợi vật chất, kín đáo về làm ăn với cộng sản trong nước. Họ chẳng thà để mất đồng bào đất nước quê cha đất tổ, như đảng CS chủ trương thà mất nước hơn mẩt đáng, chứ không muốn mất đi tình cảm thân thiết riêng tư với đảng viên cộng sản qua những bữa tiệc vui chơi với đại gia, đảng viên tư bản đỏ, hoặc nhân vật làm văn hóa dân vận cho đảng. Cứ nhìn những bữa tiệc hay tổ chức văn nghệ đỉnh đám của đám người này tại các nhà hàng, hí viện, sòng bài ở ngay trong khu vực quận cam, thì cũng điểm danh được là những người nào đã bán linh hồn để đồng hành với Cộng Sản, thế nhưng bạn có dám tố giác chuẩn xác đích danh họ với bằng chứng cụ thể, hay chỉ đánh lận con đen chụp mũ vài người khác để bao che cho bạn bè, người thân, là cán bộ cộng sản đích thực sống ngay bên cạnh mình?

Bac Tom

Share :

Gửi bình luận